Home » » Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 80)

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 80)

-     Về rồi nè! Nay có gì ăn vậy?
-         Hihi nay chị học nấu canh chua nè, nhóc tắm đi rồi ra ăn cơm.
-         Ừ chút ăn, nằm nghỉ chút, mệt quá!
Nó nằm vật ra ghế nhắm mắt thở phì tận hưởng cảm giác êm ái sau một ngày dài đi học. Đột nhiên có đôi bàn tay nhẹ nhàng xoa lên lưng nó, đấm đấm, bóp bóp.
-         Bộ nay mệt lắm hả nhóc?
-         Ừ, làm thuyết trình cả ngày chưa xong, mệt gần chết, mai nhóc phải đi họp nhóm làm nửa nè.



-         Vậy mai trưa nhóc có về ăn cơm hông?
-         Chắc không kịp đâu.
-         Uhm để mai chị làm cơm cho nhóc đem theo hen.
-         Thôi mai có gì nhóc ăn cơm chung với nhóm luôn.
-         Vậy cũng được. Nhóc xoay lại cởi áo ra nằm cho mát, áo toàn mồ hôi hông nè.
Nó quay người ngồi dậy cởi áo ra cho chị đem cất, cầm ly nước cam lên uống một cách ngon lành. Nó khẽ nhìn theo, thấy chị vừa xếp áo vừa cầm ba-lô đi học của nó phủi bụi, sau đó chị xòe bóp tiền nó ra xem, đếm đếm rồi tự móc trong ví của mình ra vài tờ tiền khác xếp chung trở lại vào trong bóp của nó. Nó bật cười nhẹ.
-         Nè! Làm gì đó?
-         Hihi bơm máu, nghỉ hổng lo nghỉ đi, nhìn gì nhìn!
-         Bơm chi, còn tiền mà.
-         Còn đâu, toàn tiền lẻ hông nè, hổng bơm mai cho nhịn đói, khỏi uống caffe luôn hen.
-         Hehe không uống thèm sao, bơm thêm đi, bơm mạnh lên.
-         Hứ! Đừng hòng!
Nó gãi gãi đầu cười khì khì, tưởng gì chứ cho thêm tiền uống caffe là nó khoái liền.
Thời gian nhẹ nhàng đi qua như vậy đó, bình thường đến lúc có cảm giác nhàm chán. Như cách mà chị từng nói, chị chẳng còn bày trò gì nửa mà trở lại với cuộc sống bình thường như bao người. Chị biến cuộc sống của nó và chị chẳng còn như trong những câu chuyện mơ mộng của chị, mọi thứ bình thường đến mức có lúc nó cảm thấy cũng nhàm chán thật. Điều bất thường duy nhất nó nhìn thấy được đó là ngày nào nó cũng gặp chị, căn gác nó thuê ở với bạn bè dường như hình thức cho có, bạn bè đều không biết đa số thời gian nó đi đâu, làm gì, có thằng còn đoán nó là dân cày game nên việc vắng nhà sống ở tiệm net cách khu trọ không xa trở nên bình thường. Một ngày của nó cũng rất dễ biết, quanh quẩn cũng chỉ caffe sáng ở cái quán cóc gần nhà chị, đọc báo, đến giờ thì đi học, trưa về nhà chị ăn cơm, nếu có buổi học chiều thì trở lại trường, không thì chui lên công ty làm nếu có việc, tối quay lại nhà chị ăn tối. Nếu hôm nào không làm quá nhiều việc mệt thì nó sẽ đưa chị đi dạo phố, đi ăn tối bên ngoài, chạy qua quán ông Kha uống caffe, xem phim, xem kịch. Gần đây không biết từ bao giờ nó trở thành người vô sản, mọi chi phí lúc đi chung đều do chị trả, có muốn trả cũng không được vì tiền lương, tiền hàng tháng nhà gửi lên nó đều đưa chị gần hết, chỉ được chị cho giữ một ít để sài linh tinh, uống caffe, có việc gì cần thì nói chị đưa. Nó cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều về vấn đề tiền bạc này, chị muốn giữ tiền thì nó cho giữ, miễn chị vui là được, mà chị giữ tiền còn tốt hơn nó nhiều, cái tật cứ có tiền trong người là sài, rồi cất tiền lung tung mất đầu này, hụt đầu nọ, giờ thì chị lo lắng cho nó hết, chẳng còn cảnh đầu tháng huy hoàng, giữa và cuối tháng điêu tàn nửa. Nếu tính toán rõ ràng ra chị còn tốn nhiều tiền vì nó hơn nhiều, ngày trước tự giữ tiền, thiếu trước hụt sau, giờ lúc nào trong túi cũng có một số tiền nhất định để caffe, ăn uống, chi phí học hành hằng ngày, chi phí với bạn bè, xăng xe đều đều…được chị lo lắng chi tiêu hợp lý nên trong lớp mấy thằng bạn hay gọi nó là đại gia bởi vì dù là đầu hay cuối tháng, đi ăn uống, caffe, đóng tiền này nọ chẳng bao giờ nó thiếu hay phải mượn ai trong lớp.

Hôm nay là thứ 7, nó được nghỉ nửa buổi chiều không phải đi làm nên về sớm chở chị đi chơi. Công ty có liên hoan ăn uống mừng hoàn thành một sự kiện khá lớn. Nhưng nó không tham gia, lặng lẽ xin ông sếp cho về sớm, không phải nó không thích tiệc tùng, chỉ đơn giản nó muốn về ăn cơm với chị rồi đưa chị đi chơi nhiều hơn thôi, sớm một buổi thì đi chơi  nhiều hơn một buổi. Trên đường về nó cứ cười nhẹ nhẹ một mình, dường như càng ngày nó nghĩ về chị nhiều hơn, như là thói quen mất rồi. Sài Gòn nắng nhưng không quá oi bức, nó ghé qua rạp chiếu phim mua sẵn hai vé vị trí ngồi tốt rồi mới qua nhà chị. Tắm rửa thay đồ ăn cơm xong hai chị em kéo nhau qua quán ông Kha chơi chờ đến tối mát đi dạo rồi xem phim luôn. Bình thường quán ông Kha thứ 7 và chủ nhật đông khách nên nó và chị cũng hay tranh thủ qua phụ ổng kiếm hai vé uống nước miễn phí chơi. Từ lần bị chị buồn vì cứ lo làm kiếm tiền nhiều đến giờ, nó không còn ôm đồm công việc nửa, nghỉ bớt làm thêm quán ông Kha, tất nhiên càng không được làm quán nhậu của ổng, việc công ty cũng làm vừa sức, không cố cày kiếm thêm hoa hồng nhiều nửa, tập trung thời gian vào việc học và dành nhiều thời gian bên chị hơn. Phụ đến giờ giao ca cũng vừa lúc nó và chị bụng đói cồn cào. Hai đứa chào ông Kha rồi chở nhau đi ra quán cơm gà khá nổi tiếng nằm ở quận 5, dù sao món gà vần luôn là món khoái khẩu của nó và chị. Hôm nay chị mặc chiếc quần màu trắng, áo thun trắng đơn giản ôm sát người, còn nó chị chọn cho một chiếc quần jean xám đen, áo sơ-mi sọc ca rô đen đỏ xanh trắng, nói chung tính ra nó sặc sỡ hơn chị nhiều. Hai phần cơm gà vàng ươm thơm lừng mang ra, nhìn miếng gà mà miệng thiếu điều nuốt nước bọt ừng ực, vừa múc được miêng cơm cho vào miệng thì đã có bàn tay thọt qua giật luôn cái đùi gà trên dĩa của nó cho lên miệng ăn ngon lành.
-         Ê! Gà của nhóc mà.
-         Giờ nó là của chị, hihi!
-         Sao gà trong dĩa không ăn, giành ăn của người ta.
-         Tại đùi gà này ngon hơn, của chị hổng phải đùi gà.
-         Vậy sao nảy đòi ăn ức với cánh gà?
-         Thì đòi vậy chị mới được  ăn thật nhiều gà hihi.
-         Còn nhóc ăn gì?
-         Nè! Ăn cơm phụ chị đi hihi
-         Nỡ lòng nào…zzzz
-         Ráng chịu hihi sao giờ ăn hông?
-         Ờ ăn thì ăn.
Nó đành tiu nghỉu thưởng thức món cơm không cùng với nước sốt tương ớt, dạo này hay bị chị ăn hiếp, sử dụng quyền con gái ép nó dữ dội, cãi lại thì bi dỗi, mất công lại phải năn nỉ còn khổ hơn, nói chung cứ cam chịu cho chị vui.Tay cầm đùi gà của nó ăn, tay còn lại chẳng chịu  buông tha nó, cứ vòng ôm lấy bắp tay nó tủm tỉm cười một mình. Đột nhiên chị quay qua dựa đầu vào vai nó nói nhỏ.
-         Anh!
-         Gì?
-         Hỏi em đi! Hỏi em yêu thương của em màu gì đi!
-         Lại lèm bèm gì nửa đó?
-         Đi, hỏi em đi, hỏi em yêu thương của em màu gì đi! Hỏi đi!
-         Rồi rồi…thì yêu thương của em màu gì?
Chị mĩm cười…
-         Màu trắng!
Nó cũng mĩm cười im lặng ăn tiếp, ngay từ đầu nó cũng đoán là màu trắng, dư sức biết chị vốn thích màu trắng mà.
-         Hỏi em tại sao đi! Hỏi đi!
-         Ờ thì tại sao?
-         Vì yêu thương của em màu trắng đi bên anh màu nào cũng sẽ thành một đôi. Hihi
Nó bật cười nhìn lại chiếc áo nó đang mặc rồi nhìn qua chị, ừ thì cũng đúng, màu nào đi với máu trắng cũng hợp thành một đôi.
-         Anh anh! Yêu thương của anh màu gì?
-         Màu vàng!
-         Tại sao?
-         Cái đùi gà của anh em đang ăn màu vàng nhé!
Nó bật cười, chị chu miêng nhéo nó một cái rõ đau.
-         Hứ! Đồ vô duyên!
-         Aaa đau đau!
-         Cho đáng đời! Pleee!
Nó lắc đầu trước thái độ của chị, lúc nào cũng vậy, đi với nó là cứ luyên thuyên những câu chuyện, những suy nghĩ như trong  những câu chuyện tiểu thuyết, phim ảnh.
-         Cho cắn miếng nè!
-         Ờ ờ!
Chị chìa cái đùi gà đang căn dở cho nó, tất nhiên nó không ngại ngần cố cắn một miếng to nhất có thể.
-         Thưởng nhóc đó!
-         Thưởng gì?
-         Vì…vì…hồi nảy có người kêu em và xưng anh.
Nó ngẩn người, miếng gà như chặn ngang cổ họng nhưng vẫn không ngăn được nụ cười mĩm quen thuộc của nó.
-         Ừ! Quên!
-         Hihi! Đồ ngốc!
“Chị mới ngốc! Có mỗi cách xưng hô thôi mà cũng vui đến vậy à?”…tất nhiên nó không nói thành lời, chỉ nhìn chị vui thôi, nó cũng thực sự có cảm giác vui, ai ngốc hơn ai…làm sao biết được nhỉ.

          Phòng chiếu phim hôm nay không đông lắm, bộ phim nó chọn cũng không phải là phim mới, ít khách xem nên không khí trong phòng chiếu cũng lạnh hơn. Chị vẫn không rời khỏi tay nó, thanh vịn ghế xem phim giữa nó và chị chưa một lần được kéo xuống.
-         Nè! Phim này coi hai lần rồi không chán hả? Sao đòi coi hoài vậy?
-         Vì gần cuối phim này có mấy câu hát rất hay. Chị thích nó.
-         Đòi coi một phim lần thứ ba chỉ để nghe mấy câu hát hả?
-         Uhm!
-         Không chán hả?
-         Hông! Nhóc chị còn hổng chán nói gì phim này.
-         Sao bình thường la nhóc đáng chán mà.
-         Uhm thì đáng chán. Chị quen rồi hihi! Chán…nhưng xa là nhớ lắm…
Nó im lặng, lại mĩm cười, nụ cười khó hiểu, bàn tay phải bấm chặt vào nhau rung rung phía bên dưới ghế. Lòng nó rối bời đến lạ, một chút tội lỗi, một chút nhói đau phía trong người. Nó buồn, thấy rõ nỗi đau là có thật…buồn là vì tình cảm chị dành cho nó nhiều đến thế kia nhưng nó cố tìm mãi lại không nhận ra mình có yêu chị hay không, đau là do nó sợ những giây phút bình yên bây giờ liệu chỉ là giả dối, nếu chị nhận ra nó quan tâm chị hoàn toàn không xuất phát từ tình yêu thật sự, chị sẽ đau nhiều lắm. Hơn tất cả, nó nhận thức rằng chị xứng đáng nhận được niềm vui thật sự chứ ko phải kiểu tình cảm thương hại, viễn vông, không có thật. Giá như người bên cạnh không phải là chị thì nó sẽ không lo lắng về yêu thương như bây giờ, vốn dĩ nó luôn là một tên nhóc bay bướm đa tình kia mà, nó không ngần ngại “yêu” một cô gái mà nó thích, càng không loanh quanh tìm kiếm tình cảm thực sự lâu đến như vậy…không phải chị, mọi chuyện có lẽ đơn giản hơn rất nhiều. Ừ…yêu được thì cứ yêu, quen được thì cứ quen, thay lòng rồi thì chia tay, không gần nhau được nửa thì xa, không hợp nhau thì có thể dừng lại, buồn một thời gian rồi thôi…nó có thể buông tay một cách nhanh chóng, dứt khoác, lạnh lùng đến tàn nhẫn như chính con người của nó. Đó là với những cô gái khác, bao gồm cả Thy, Hân hay ai khác…nhưng người lần này là chị, là chị nữ hoàng của nó, người trong cả giấc mơ ngang tàn nhất nó cũng không bao giờ muốn làm chị tổn thương.
-         Nhóc ơi!
-         Sao chị?
-         Chị muốn ngắm bình minh.
-         Ờ thì chút về ngủ sớm sáng chở đi ngắm.
-         Hổng phải ở đây.
-         Chứ ở đâu.
-         Đà Lạt!
-         Ơ…
-         Hihi…!
Đang suy nghĩ rầu gần chết, chị đề nghị một câu suýt phun cả nước ngọt ra hàng ghế phía trước. Đà Lạt chứ có phải Hóc Môn, Thủ Đức đâu mà muốn là ngắm bình minh được, có mấy đứa ngốc rảnh ơi là rảnh mới nghĩ ra cái trò đó ngay lúc này.



          Vậy mà có thằng nhóc ngu như heo đang ôm cục nợ to đùng phía trước mõi nhừ cả hai tay trên chuyến xe giường nằm lao vun vút trong đêm hướng về Đà Lạt. Công nhận nó cũng bao rảnh, mới nghe chị muốn một cái là quyết định trong vòng một nốt nhạc, bỏ luôn bộ phim đang chiếu, dắt nhau ra luôn trạm xe ở quận 1 đặt ngay hai vé xe đi Đà Lạt trong đêm. Thôi kệ, coi như đi Đà Lạt uống caffe rồi về cũng được.
Bình minh lấp ló đằng sau những dãy núi, xe vẫn chưa về đến thành phố, nó thở phì tiếc nuối.
-         Xui ghê, không kịp tới Đà Lạt cho chị ngắm bình minh rồi. Phải đặt được xe chuyến trước là kịp.
Chị khẽ cựa mình, mắt nửa nhắm nửa mở xoa xoa tay lên cửa kính xe.
-         Ngắm bình minh giờ cũng được. Còn bao lâu nửa mới tới vậy nhóc?
-         Còn cỡ tiếng hơn, mới tới Bảo Lộc à.
-         Nhóc nhóc, chị lạnh!
-         Uhm! Vậy nằm sát vô chút, ráng xíu lên tới nơi đi mua áo ấm mặc. Tại đi gấp quá quên vụ trên này lạnh.
-         Hihi nhóc cũng khùng ghê, chị nói có xíu cũng chịu dẫn chị đi nửa. Đồ điên hết sức luôn.
-         Xời! Dân chơi sợ gì mưa rơi.
-         Pleee mưa rơi lớn quá dân chơi đi về thì có hihi.
-         Biết luôn, vậy giờ quay về nhá, mưa rồi kìa.
-         Xí! Hổng dám về đâu, chị chưa được ngắm bình minh chứ bộ.
-         Thì ngắm đi, mà mưa rồi, ngắm cái mỏ đỡ đi, mỏ chị đỏ chót y chan mặt trời đó.
-         Hứ! Đáng ghét, cắn nhóc chết giờ, dám chọc chị hả!
Chuyến xe chầm chậm leo đèo, những ánh nắng bình minh le lói rồi tắt lịm nhường chỗ cho cơn mưa vội vàng kéo đến. Trời vừa hửng xíu nắng đã chuyển màu xám xịt, từng hạt mưa tạt vào cửa kính rồi vỡ òa. Chị ngồi dựa hẳn vào người nó hát nho nhỏ, ánh mắt long lanh thích thú ngắm cơn mưa sớm đổ dài trên sườn núi, chuyến đi ngắm bình minh trở thành chuyến đi ngắm mưa bất đắc dĩ, thế nhưng trông chị vẫn vui, vẫn hát lalala.

          Phố núi đổ mưa sớm, trời lạnh tê tái, hai đứa bắt vội chuyến ta-xi của anh tài xế quen lần trước nhờ chở đi mua áo ấm, thưởng thức tô mỳ quảng nóng hổi rồi đến điểm quen thuộc uống caffe sáng. Trời mưa dầm, không nặng hạt nhưng rả rích, đường phố vắng người, nhịp sống chậm lại, tiết trời thế này chẳng mấy ai muốn ra khỏi nhà  trừ khi thật cần thiết. Có lẽ đến chiều cũng chưa chắc nhìn thấy được mặt trời chứ nói gì đến ngắm bình minh. Mặc cho chị hát, ngắm mưa…nó thì chăm chú vào tờ báo sáng, nhâm nhi ly caffe không đường quen thuộc, tất nhiên là món caffe son môi đặc biệt chị pha cho.Bất giác nhận ra quen mùi vị này từ lâu, chẳng biết nó đã uống bao nhiêu ký son thay vì đường pha vào caffe, chẳng biết có khi nào đi bên nhau, chị quên không pha son môi vào caffe cho nó uống không nhỉ. Hình như là chưa, chưa bao giờ chị quên hết, ngay cả khi bận nói, bận làm gì đó, miễn caffe mang ra đến nơi là chị ngừng lại giật lấy ly caffe pha son cho nó uống. Đi với nhau, chị luôn luyên thuyên chuyện này chuyện nọ, nghịch cái này, xem xét cái kia, nó thì đọc báo, đọc sách, tạp chí, xem phim trên tivi của quán…luôn ra tỏ ra như kệ chị làm gì làm, nói gì nói, nhưng tuyệt nhiên nó luôn lắng nghe chị nói, cho dù đó là lời nói chẳng đâu vào đâu, vậy mà nó vẫn nghe, đơn giản là thói quen. Đi với nhau, không có công việc, không có điện thoại cảm ứng vuốt vuốt trượt trượt, không lướt web, không internet…nếu có chơi game thì sẽ là những trò offline đơn giản và tất nhiên hai đứa chơi chung.
-         Nè! Nói nhiều một mình như vậy hoài không chán hả?
-         Hông chán. Vì chị biết có nhóc lắng nghe mà.
-         Vậy rủi nhóc không nghe thì sao?
-         Chị biết nhóc sẽ nghe mà.
-         Nhưng nếu nhóc mải làm việc khác không nghe được.
-         Nhóc sẽ luôn nghe. Chị biết chắc nhóc sẽ nghe, ngay cả nhóc nói không. Hihi…
Nó bật cười…
-         Hiểu nhau quá ta.
-         Chứ sao. Vì chúng ta yêu nhau mà.
-         Này! Nhóc nói yêu hồi nào?
-         Kệ nhóc chứ. Nhóc nói gì kệ nhóc, chị biết nhóc yêu chị mà.
-         Đừng tự quyết định hết vậy chứ.
-         Nhóc là của chị, nhóc hổng chối được đâu, cá luôn đó.
-         Cá gì?
-         Bằng cái này nè.
Chị chỉ tay vào sợi dây chuyền nó tặng đang đeo trên cổ.
-         Nếu nhóc yêu chị tất nhiên sợi dây này là của chị, nêu nhóc nói không yêu, sợi dây chuyền vẫn nằm trên cổ chị, nhóc vẫn sẽ yêu chị, là của chị.
-         Này này! Lý lẽ kiểu gì ngang ngược vậy hả? Vô lý!
-         Chị vô lý vậy đó. Nhóc cũng có bỏ chị được đâu.
-         Ờ thì không bỏ, nhưng cũng đâu có nói sẽ yêu nhau đâu.
-         Có mà. Chị biết là có.
-         Hay quá! Đâu ra quyết định dùm người khác luôn vậy.
-         Vì chị là nữ hoàng mà, nhóc phải nghe lời hihi.
-         Không phải hồi xưa đâu mà đòi chiếm hữu nô lệ nhá.
-         Hồi xưa hồi nay gì cũng vậy hà, nhóc là của chị, hihi chị xí nhóc trước lâu ơi là lâu lắm rồi.
-         Người mà làm như đồ ăn, xí này xí nọ.
-         Hihi!
Nó lắc đầu trước sự ngang bướng vô lý của chị, chưa có cuộc tình nào vớ va vớ vẩn như cuộc tình này, nói chuyện tình cảm mà cứ như cãi nhau linh tinh, trẻ con, kỳ lạ. Nó vốn bất cần, lạnh lùng, vậy mà trước chị, nó  chẳng cách nào cãi lại và bất cần được…đơn giản lắm, nó bất cần 1 thì chị ngang ngược 10, nó lạnh lùng 10…chị sẽ vô lý đến 100.
-         Từ trước đến nay, nhóc là người duy nhất hay trêu chị, cãi nhau với chị…hihi nhưng nhóc cũng là người duy nhất luôn chịu thua cái ngang bướng của chị, chấp nhận vô lý ơi la vô lý của chị. Đó là lý do…em yêu anh!
Chị vòng tay ôm lấy cổ nó thì thầm, một chút gai ốc nổi trên người, nó thở phì một cái đưa tay cầm ly caffe lên uống một ngụm, nhắm mắt từ từ nuốt vào cổ họng. Cái chất lỏng màu đen đắng nghét như lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cảm xúc là lạ dâng lên trong người.
-         Lúc xưng chị kêu nhóc, lúc thì lại đòi anh, em…cuối cùng là muốn kêu nhau như nào? Chứ lâu lâu chọt vô câu anh em…nghe nổi hết da gà.
-         Hihi chị thích vậy. Chị là chị nhóc mà, nhóc phải kêu chị bằng chị mới được. Chị quen cách nhóc gọi chị rồi, chị hổng muốn đổi đâu. Nó là yêu thương, mà yêu thương thì sao phải đổi. Nhưng lâu lâu, em sẽ gọi bằng anh…vì hồi đó có một người nói dù chị có lớn hơn 10 tuổi yêu nhau rồi cũng phải kêu hắn bằng anh.
-         Hả! Ý là nhóc nói đó hả?
-         Uhm!
-         Nhóc nói hồi nào? Làm gì có? Nói khi nào?
-         Hihi bí mật.
-         Coi chừng nhớ lộn ai à.
-         Hihi hổng có đâu, chị có một mình nhóc thôi, làm gì có ai để lộn chứ.
-         Đặt điều!
-         Hihi!
Nó lại uống caffe, cuộc nói chuyện với chị luôn là vậy, linh tinh, sến sến, kỳ lạ, đi xa thực tế như đang diễn trong bộ phim nào đó…nhưng rồi thì cũng quen, quen như cách nó uống caffe vậy, không đường, khác người…nhưng vẫn trở thành thói quen.
-         Chị nè!
-         Sao nhóc?
-         Có thể chờ nhóc một thời gian không?
-         Bao lâu?
-         Nhóc không chắc lắm. Chị cũng biết nhóc đã hứa, nhóc muốn thử thực hiện lời hứa, một thời gian thôi. Nhóc biết nhóc hơi quá đáng khi bắt chị phải chờ. Nhưng nhóc lo sẽ đánh mất chị lắm, lo mọi chuyện sau này xảy ra điều không như ý muốn, nhóc sẽ làm chị tổn thương.
-         Không!
-        
-         Chị hổng cho nhóc thời gian gì hết đâu. Chờ một ngày nhóc sẽ là của chị, chờ mười năm, cuối cùng nhóc cũng sẽ là của chị. Chờ hay hổng chờ cùng như nhau hà.
-         Thôi mà. Giờ không phải lúc ngang ngược đâu.
-         Chị đang nghiêm túc. Chị biết nhóc đang nghĩ gì, chị hiểu nhóc hơn chính nhóc nhiều. Đồ ngốc!
-         …Chị quên chị ghét nhất người không giữ lời hứa sao? Nhóc nghĩ chị cũng đâu muốn yêu một kẻ không giữ lời hứa. Nhóc đã hứa với cô ấy, nếu ngay cả lời hứa với cô ấy nhóc không làm được, làm sao nhóc tin mình đủ sức giữ lời hứa bên chị lâu lâu, dài dài được chứ.
-         Đồ khờ! Nhóc đòi giữ lời hứa, rồi nhóc có nghĩ tới đến hẹn…rồi nhóc sẽ ra sao chưa? Nhóc sẽ làm gì hả?
-         …Nhóc….
-         Nhóc tự suy nghĩ tự hỏi tim nhóc đi, nhóc hỏi đi, nếu tới mười năm đó, nhóc làm gì với bé Thy, nhóc bỏ được chị hông? Nhóc hỏi tim nhóc đi…chị và bé Thy nhóc sẽ chọn ai?
-        

Nó lặng người đi, bàn tay run run xoa lấy ly caffe còn chút hơi ấm, một chút gì đó đi xuyên qua lồng ngực, dường như nó ngay lập tức đi nói chuyện cho rõ trắng đen với tim mình, giá mà hình tượng trái tim của tình yêu là có thật, chắc nó cũng lôi đầu cái đứa tên trái tim đó ra mà hỏi cho ra lẽ rồi. Nhưng nó không thể làm điều đó, không ai lôi được cái đứa tên trái tim đó ra hỏi chuyện được cả, chỉ còn cách hỏi mình bản thân nó mà thôi…”Ừ nhỉ…nếu em về, nó có bỏ được chị mà chọn em không chứ? Em và chị…nó chọn ai?”. Ngu thiệt, tự nhiên đưa đầu cho chị bắt bí, hết biết đường nói luôn…Đà Lạt…mưa rối nùi.

loading...

0 comments:

Post a Comment

AD

Payclick

loading...