Home » » Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 61)

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 61)




Tách caffe màu trắng lấm lem caffe và cả màu son môi của chị nửa. Trước mặt có hai người lạ khác mà chị vẫn hồn nhiên đưa ly caffe của nó lên miệng xoay xoay vòng, chị Thủy và nhỏ Ngân nhìn thấy đều tròn mắt. Tuy nhiên chủ đề chính không phải món caffe son môi của chị mà là Hân, người giờ này chắc đã yên vị ở một hàng ghế nào đó phía trên bầu trời, có thể là chiếc máy bay vừa lao qua, hay một chiếc khác ai mà biết được. Không có bất ngờ nào, càng không có chuyện nhỏ bổng xuất hiện trước mặt nó, bỏ dở chuyến bay như trong những bộ phim, nhỏ thực sự đã rời khỏi nó đi con đường riêng, ước mơ và cả tương lai riêng.
-         Em sao rồi Mon?
-         Sao là sao chị?
-         Buồn hôn?
-         Một chút!
-         Thấy hai đứa hồi trước thân thiết, vậy mà tới lúc đi xa cũng hổng gặp được nhau.
-         Do không gặp chứ đâu phải không thể đâu chị.
-         Uhm! Đứa nào cũng cứng đầu hết, biết vậy hồi nảy chị kêu tụi kia trói hai đứa lại với nhau chừng nào tới giờ đi thả ra.
-         Haha chị mà trói lại có khi Hân nghỉ đi luôn là công cốc.
-         Chị thấy khó chịu lắm. Tự nhiên góp phần chia rẽ người khác, lo nó qua bên cô đơn một mình hổng biết sống có vui hông nửa.
-         Rồi cô ấy sẽ có bạn bè mới, cuộc sống mới mà, xứ lạ quê người bước đầu qua ai cũng buồn nhưng Hân sẽ nhanh chóng thích nghi thôi, tính tình Hân mọi người cũng rõ mà.
-         Hy vọng vậy. Chị lo quá!
Nó mĩm cười cầm ly caffe lên uống một ngụm, nói cho sướng miệng vậy chứ lòng nó cũng lo đâu có kém gì chị Thủy. Chỉ mong em sẽ luôn mạnh mẽ, gai gốc như lúc còn gần nó để vượt qua quãng thời gian khó khăn này.
-         Vậy bửa nào chị tập hợp tụi nó lại nói hết mọi chuyện minh oan cho hai đứa nha.
-         Thôi! Em nghĩ không cần, rủi chuyện đến tai Hân, cô ấy lại thêm suy nghĩ nửa.
-         Hổng lẽ để hai đứa mang tiếng hoài, gặp nhau chửi rủa kiểu này sao sống nổi.
-         Em không quan tâm cho lắm. Ai nói gì là chuyện của họ, em chỉ làm phần việc em muốn làm, ai hiểu được thì hiểu không thì thôi, dù sao em cũng quen với việc này rồi.
-         Chị hiểu tính em, nhưng em không quan tâm bản thân em thì cũng phải nghĩ cho con này. Nó là con gái, hổng lẽ em tính để mọi người mắng chửi Ngân hoài sao.
Nó chột dạ nhìn sang Ngân, cố chấp và cứng đầu…quên mất trong chuyện này Ngân cũng là người thiệt nhất.
-         Chị này! Em hổng sao mà!
-         Mày để yên chị nói chuyện. Bộ mày tính nghỉ chơi với tụi trong nhóm thiệt hả? Nè chưa tới tai má mày, bả mà biết là đi khỏi nhà luôn nha con quỷ.
-         Được rồi Ngân!
Nó nhìn Ngân mĩm cười gật đầu rồi quay qua nói với chị Thủy.
-         Ừ! Chị nói đúng, em quên mất tiêu còn Ngân nửa. Thôi chị tranh thủ nói chuyện với mọi người cũng được, nhưng chị ráng nhờ mọi người giữ kín việc này, nhất định không để Hân biết được không?
-         Uhm! Vụ này cũng dễ, thấy tụi nó nhốn nháo vậy chứ chuyện nào đáng giữ là tụi nó kín miệng lắm. Đứa nào nói cho con Hân biết chị cắt lưỡi luôn cho em coi. Nói chứ chuyện nào tốt cho bạn bè ai nỡ phá đám đâu em, lúc em với con Thy quen nhau, cũng có đứa nào lộ chuyện cho em biết đâu đúng hôn?
-         Chị Thủy!
Nhỏ Ngân vội kéo kéo tay chị Thủy nhắc nhẹ, biết mình vừa lỡ lời chị Thủy nhẹ nhàng xoay xoay ly nước trong tay.
-         Chị lỡ miệng! Em đừng giận chị nha Mon!
-         Trời! Chị cứ nói bình thường, em không buồn chuyện đó lâu rồi, yên tâm.
-         Thiệt hôn? Bộ em hổng giận con Thy chút nào hả?
-         Thiệt! Lúc đầu biết chuyện cũng sốc lắm. Nhưng nghĩ thông rồi, em không quan trọng chuyện đó, hơn nửa em vẫn trân trọng cô ấy như bình thường.
-         Em tốt quá chàng trai!
-         Không cần khen em làm gì. Em nghĩ sao thì nói vậy, có thể mục đích hay bản chất ban đầu không cô ấy đến với em không vô tư như em nghĩ, nhưng cách cô ấy đối xử, tình cảm, sự chăm sóc cô ấy dành cho em rất tốt, rất thật…em nghĩ mình chẳng có lý do gì mà giận hay quên cô ấy.
-         Hổng phải ai cũng nghĩ được như em đâu. Thôi vậy chị cũng mừng, coi như em nghĩ thông suốt con nhỏ bên kia chắc cũng dễ chịu hơn. Em đừng lo lắng cho nó nửa, anh Quang hiểu chuyện lắm, chắc chắn ảnh hổng đổi xử tệ với Thy đâu. Nghĩ lại điểm chung của em với ảnh đó là hiểu chuyện và vị tha. Con nhỏ đó coi vậy cũng tốt phước thiệt! Mừng cho nó!
Chị Thủy như đang mĩm cười nhẹ nhõm, không ai nghĩ một người có vẻ ngoài sắc xảo, có phần ăn chơi như chị lại luôn luôn chu đáo, lo lắng cho người khác nhiều như vậy. Có lẽ vì là người lớn tuổi nhất trong nhóm, là đàn chị đi trước, nếm trãi đời nhiều hơn mà cảm thông, lo lắng cho những đứa em nhỏ. Bất giác nó lặng người đi để tự hiểu rằng nếu không vì Thy, vì mình thì cũng vì những câu nói này của chị Thủy mà nhẹ lòng đối với em.
-         Ý quên nửa nảy giờ lo nói chuyện quên hỏi tới bé này! Ai mà đẹp quá vậy nè Mon?
Chị Thủy vui vẻ chỉ sang chị, cái người nảy giờ nó cũng quên mất tiêu đang ngồi kế bên ôm lây bắp tay ngả đầu lên vai nó. Cả buổi đứng ngồi ngoài sân bay chắc chị cũng mệt lắm.
-         À! Đây là Phương, chị của em.
-         Phương hả! Uhm chị nhớ rồi, tụi nó có hay nói tới tên Phương, giờ mới gặp được Phương nha, xinh đẹp quá!
-         Hihi!
Chị ngồi thẳng dậy mĩm cười, nghe có người khen xinh đẹp là cái mặt tươi tỉnh ra liền.
-         Nè! Bộ mệt lắm hả? Bình thường nói nhiều lắm mà sao nảy giờ ngồi im ru vậy?
-         Chị hổng mệt! Tại nhóc nói để nhóc tự giải quyết chuyện của nhóc, chị sẽ ngồi im mà, hihi thấy chị ngoan chưa?
Chị chớp chớp mắt đưa mặt sát vào nó nhìn, lúc nào chị cũng thích như vậy, nó thì quen rồi nhưng mọi người xung quanh thì khác với kiểu chị nhìn mỗi lần nói chuyện với nó. Chị Thủy kéo kéo nó lại gần ghé tai nói nhỏ.
-         Nè! Hai đứa có thiệt là chị em hôn vậy?
-         Ờ ờ! Thiệt!
Nó gật gật đầu xác nhận. Chị Thủy với nhỏ Ngân vẫn nhìn nhìn nó và chị bằng ánh mắt nghi ngờ, nó đành phải đánh trống sang chuyện khác.
-         Không biết chừng nào Hân tới chị ha?
-         Khoảng trưa mai, Hân nó nói còn phải quá cảnh ở Hàn Quốc rồi mới sang Mỹ.
-         Dạ! Hèn gì lâu vậy. Nào giờ em chưa đi máy bay bao giờ nên hổng rành.
-         Uhm! Có gì nó qua tới đó chị cho em hay. Còn lo lắng nhiều quá ha.
-         Bạn bè mà chị!
-         Đứng có nói từ bạn bè ra em ơi! Nhìn mặt em cũng biết rồi…nè chàng trai, coi vậy cũng đa tình lắm nha!
-         Dạ thì…!
-         Khỏi chối vô ích! Hổng tin em hỏi hai người này coi.
Nhỏ Ngân chỉ nhìn nó mĩm cười còn chị thì cười khúc khích ôm ôm bắp tay nhìn nó.
-         Thấy chưa! Ai cũng thấy tính xấu đó của nhóc kìa!
-         Vậy mà xấu gì?
-         Hứ! Siêu xấu xa!
-         Ờ! Xấu ngồi kế chi?
-         Để quản lý tên hư hỏng nhóc chứ chi! Hihi!
Có vẻ như sự hiện diện của hai người kia không làm chị thay đổi cách nói chuyện, cách thân thiết tự nhiên với nó, đôi khi người đối diện không hiểu sẽ cảm thấy ngại vì điều này. Anh Phong đã từng nói chị là người điển hình cho cung sư tử, mọi thứ xung quanh đều không bao giờ ảnh hưởng đến cách chị đối với nó, cách chị nhìn nó, nói chuyện với nó. Nó chột dạ, anh Phong đi rồi, hình như nó đang rơi vào vai trò của anh đối với chị…nó thở phù ngao ngán khi trong đầu hiện lên viễn cảnh nó quen hay yêu bất cứ ai chắc cũng phải hỏi ý kiến xem chị có chấp nhận người đó hay không. Nữ hoàng có khác, quyền lực tuyệt đối một cách kỳ lạ và siêu vô lý.
-         Nè! Nghĩ gì đó? Đang nghĩ xấu về chị hả?
-         Đâu có!
-         Hứ! Nhìn mặt nhóc là biết!
-         Không có mà! Buông ra coi! Buông ra…làm cái gì vậy? Có người ngoài kìa.
-         Hihi! Cho chết!
Nó chỉ biết nhìn hai người còn lại nhún vai ra vẻ bó tay với chị, mới thấy ngoan ngoãn ngồi im cho nó nói chuyện, tự nhiên chị Thủy đụng tới chị chi cho nó dở khóc dở cười thế này. Ngồi nói chuyện thêm một chút thì chị Thủy với nhỏ Ngân nhận điện thoại của chị hai Hân nên chào nó đi trước, nó không đi bởi vì nó không có ý gặp lại chị nhỏ.
Nó đưa chị về nhà rồi trở về quán làm việc sớm, cảm thấy cuộc sống có một chút lạ lẫm. Không có ai để đón đưa đi công viêc, cái bàn ở góc quán cũng không có gương mặt quen thuộc nào hay ngồi mỗi lúc nó làm việc. Từ trước đến giờ chỗ nó làm ngoài em ra thì chỉ còn một mình nhỏ Hân là hay đến ngồi chơi mỗi lúc không phải đi làm. Chị thì ngược lại với họ, muốn gặp nó chị chỉ cần gọi một tiếng là tự nó phải tranh thủ thời gian vác mặt qua cho nên nhỏ Hân đi rồi, đối với nó quán cũng vắng vẻ hơn. Tan làm, ông Kha lại bày trò nhậu nhẹt với mấy người nhân viên ở quán, hôm nay nó tham gia ngồi chơi nghe mấy ổng chém gió và uống một hai ly, bình thường nó không uống nên giờ ông nào cũng nhìn nó lạ lẫm.
-         Đ.M nay con gì cắn mà mày uống dữ vậy thằng kia?
Ông Kha càu nhàu, nó chỉ cười cười không nói gì, ổng hỏi thì hỏi vậy chứ chuyện nhỏ Hân đi xa ổng cũng biết nên không nói thêm gì. Đến khi người nó nóng bừng, cảm giác hơi men dồn lên đầu nó mới ngừng uống ngồi chơi không. Đang ngồi chờ bay bớt mùi bia mới về thì chị gọi điện thoại.
-         Nhóc nghe nè.
-         Nghỉ uống qua đây nhanh đồ hư hỏng?
-         Hả uống gì đâu mà nghỉ?
-         Hứ! Đừng hòng giấu chị, anh Kha nhắn tin nói chị biết nè. Nhóc qua đây nhanh đi, cho nhóc 30 phút, hổng thấy là chị qua đó xử lý á!
Nó ngơ ngác nhìn qua ông Kha, cha chả cái ông lùn này trở thành tay sai của chị hồi nào vậy trời. Nó đành chào cả bàn đứng dậy xách xe chạy qua nhà chị. SG buổi khuya trời mát nhẹ, đường vắng hơn, chính vì biết mình có men trong người nên nó cũng không chạy xe quá nhanh. Qua đến nơi thì cổng mở sẵn, xe chị đang đậu quay đầu ra cổng còn chị thì ngồi chống cằm trên ghế gỗ phía trong sân, nhìn thôi cũng đủ biết chị chuẩn bị sẵn để lái xe qua kiếm nó chứ không phải dọa suông.
-         Nhóc qua rồi nè!
-         Biết rồi! Đi theo chị!
Nó lẳng lặng dắt xe vào gara rồi đi theo chị, vào tới phòng khách chị gõ cửa phòng chú ba.
-         Papa ơi cất xe vào đi, hắn qua tới rồi.
-         Ừ! Cô cậu lên phòng đi để đó tui.
Chị quay lại nhìn nó chỉ tay lên cầu thang:
-         Nhóc lên phòng trước đi. Mami ơi ra Phương nhờ chút.
-         Ừ vậy nhóc lên trước!
Nó nhìn vào phòng chú thím ba cuối đầu chào, thím ba đang ngồi xoa xoa tay nháy mắt ra dấu gì đó với nó, nhưng chị đang đứng đây nên nó không dám hỏi, đành lò dò đi lên phòng, hơi khát nên nó định quay trở xuống xin nước đá uống, đến cửa phòng bếp đã nghe tiếng chị nói chuyện với thím ba.
-         Pha nhiêu nước phải hôn mami?
-         Ừ! Pha nước ấm ấm nha Phương.
-         Dạ!
-         Sao cô hổng lên coi cậu Mon sao, để tui pha cho.
-         Hihi hổng được, Phương muốn tự tay pha thôi.
-         Phương cho một chút đường để cậu Mon dễ uống.
-         Dạ!
-         Ủa bình thường cô nói cậu Mon đâu biết nhậu, sao bửa nay cậu nhậu vậy cà?
-         Hắn khùng khùng đó mami. Mà mỗi lần hắn uống vô là hắn mệt lắm luôn, hổng biết uống cái này tối hắn ngủ ngon hông nửa.
-         Thuốc này giải rượu hay lắm, ông già kia ổng uống hoài cô Phương an tâm.
-         Dạ! Mà mami nè, mai mami nói bé Xíu (con gái của chú thím ba) kêu chị dạy massage 2h hả qua nha. Tại buổi sáng hắn còn ở đây hổng học được đâu.
-         Rồi để chút tui nói nó.
-         Được rồi mami ngủ đi, Phương lên phòng đây.
-         Ờ!
Nghe đến đây nó vội chạy ù lên mở cửa phòng, cảm giác ngả lưng lên ghế sô-pha mềm mại khi cả người nhức mõi thật thoải mái, nhất là người nó đang nóng bừng bừng vì men bia. Nằm hưởng thụ máy điều hòa được một chút thì chị đi lên, tay cầm một ly nước đục đục đưa nó.
-         Nè uống đi!
-         Gì vậy?
-         Nước giải rượu của mami chuẩn bị cho nhóc đó.
-         Có say xĩn gì đâu mà.
-         Hổng say cũng uống!
Chị quắc mắt, nó nhún vai cầm ly nước lên uống sạch. Để ly nước lên bàn chị đẩy nó nằm úp xuống rồi massage cho nó.
-         Chị mà hổng ngăn lại nhóc tính uống tới chừng nào hả?
-         Ờ uống có mấy ly à, nghỉ rồi đang ngồi chơi chị goi đó chứ.
-         Nhóc đó, có biết sức khỏe nhóc hổng tốt hông, đừng uống như vậy nửa?
-         Nhóc biết rồi!
-         Chị biết nhóc đang buồn nhưng nhóc hổng được bắt chước người ta kiếm tới bia rượu để giải tỏa. Chị hổng thích nhóc như vậy.
-         Uhm! Sau này không uống nửa.
-         Nhóc bớt mệt chưa?
-         Đỡ rồi.
-         Hôm nay nhóc lên giường ngủ nha, ngủ trên ghế sẽ mệt lắm.
-         Ừ!
Nó mĩm cười nhắm mắt, có vẻ sau này càng thêm có lý do để không đụng vào bia rượu rồi.
-         Mọi chuyện qua rồi, nhóc trở lại là nhóc đi nha.
-         Ừ!
-         Nhóc có yêu bé Hân hôn?
-         Có một chút, nhưng không đến mức gọi là yêu.
-         Uhm! Nhưng nhóc vẫn buồn và vẫn lo lắng cho bé Hân.
-         Không biết nửa, dù sao cũng gần gũi bao nhiêu lâu, giờ nhỏ đi xa, ít nhiều cũng cảm thấy buồn.
-         Đã buồn sao còn tự đẩy người ta đi? Đồ ngốc!
-         Buồn thì buồn mà làm thì nên làm, chị cũng hiểu nhóc không thể tiếp tục để Hân bên cạnh nửa mà, càng kéo dài nhóc càng làm cô ấy tổn thương nhiều hơn thôi.
-         Hihi cũng biết nghĩ cho người khác, có một chút lương tâm rồi đó.
-         Làm như nhóc vô tâm lắm không bằng.
-         Tất nhiên, nhóc là siêu vô tâm mà. Bé Hân cũng vậy, tại sao hổng hiểu nhóc chứ.
-         Tại tính tình cô ấy như vậy, nếu hiểu thì việc nhóc làm thất bại rồi sao.
-         Uhm hen! Nhưng mà chị cảnh báo trước nhóc đừng hòng dùng cách đó đối với chị nha, chị hổng ngốc để nhóc gạt như vậy đâu.
-         Ủa bộ chị biết nhóc làm gì với nhỏ Hân hả?
-         Hứ! Sao hổng biết, bé Hân có méc với chị nè, hihi nhưng chị nghe xong là chị hiểu liền, chị biết nhóc muốn làm gì mà.
-         Thiệt không đó? Bộ chị hổng nghĩ nhóc như mọi người nghĩ hả?
-         Chị là ai chứ, chị là chị nhóc đó, nhóc có làm mình xấu cỡ nào nhóc vẫn là nhóc của chị…sau này nhóc sẽ biết vì sao. Uhm có khi nhóc hổng biết, đồ vô tâm như nhóc sao mà hiểu được chứ hihi.
Nó mĩm cười vì sự khẳng định của chị cứ như tự nói chuyện một mình, áp đặt luôn vào suy nghĩ của nó mới được.
-         Vậy mà nhóc cứ sợ chị biết chuyện chị sẽ quay lưng với nhóc như người khác chứ.
-         Đồ ngốc! Chị có phải người khác đâu chứ.
Chị nhéo nhẹ nó một cái rồi kéo nó ngồi dậy xoay mặt nó lại xem xét.
-         Hết đỏ rồi nè. Nhóc đỡ mệt nhiều chưa?
-         Ừ hết mệt rồi.
-         Hihi giờ đi ngủ nha.
-         Ừ!
Chị kéo tay đẩy nó lên giường rồi nằm xuống bên cạnh xoa tay vào tóc nó mĩm cười.
-         Thay đổi làm người xấu một thời gian, có thấy mệt chưa?
-         Ừ! Mệt rồi!
-         Vậy thì đừng làm nửa!
-         Ừ!
-         Dù sao nhóc vẫn là đồ xấu xa hihi!

Nó cũng mĩm cười thở phì một cái, ngày mai sẽ trở lại là nó, không phải ngày nào cũng cố tỏ ra không phải mình mặc dù nó không chắc con người nào mới thật là nó. Chị nói đúng, đeo mặt nạ xấu một thời gian, cũng mệt mõi lắm rồi, mọi việc đã xong, không phải diễn nửa thì gỡ mặt nạ ra thôi. 

loading...

0 comments:

Post a Comment

AD

Payclick

loading...