Home » » Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 60)

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 60)

Thì quá khứ…





Chị Thủy và chị hai nhỏ không nói gì nửa, ngồi chơi thêm được một chút thì tính tiền rồi rời khỏi quán, còn nó vẫn muốn ngồi lại đó, nhấm nháp ly caffe đắng nghét của riêng mình. Một người nửa sắp xa nó, theo cách mà nó muốn…dù biết rằng như vậy là ích kỷ nhưng thà ích kỷ mà Hân quên được nó thì vẫn tốt, ít nhất nó nghĩ vậy. Từ nhỏ khi tham gia đội văn nghệ nơi nó sống, vẫn luôn thích giành các vai phản diện, độc ác trong các vở kịch thầy cô phụ trách dàn dựng…chẳng qua lớn lên rồi thì tự diễn vai diễn chính mình đạo diễn đó thôi. Thời gian gần đây cũng không có mấy người bạn liên lạc rủ nó đi chơi, phần lớn họ đã xem nó là thẳng khốn nhất mà họ biết. Nó cứ ngồi suy nghĩ linh tinh cho mãi đến trưa bụng đói cồn cào mới xách xe mò qua nhà chị kiếm ăn. Cứ mệt mõi, buồn chán y như rằng nó lại tìm qua chị như bản năng, chỉ ở đó nó mới không phải đeo chiếc mặt nạ đáng ghét này.

Mới đó thêm một tuần nửa sắp qua, ngày mai theo nó biết chính là ngày nhỏ Hân bay. Nó không làm gì cả, vẫn im lặng đi học làm việc bình thường như bao ngày. Có chăng nụ cười và gương mặt nó là không thay đổi cho dù đó là bạn bè hay khách nói chuyện với nó, một vẻ lầm lì, bất cần đến chính nó cũng thấy đáng sợ. Đôi khi con người ta sắp mất đi một điều gì đó quen thuộc, sẽ hoang mang và tiếc nuối. Nó cũng vậy, chỉ là cố giữ trong lòng, chỉ là gắng cho đến khi mọi thứ trọn vẹn, vỡ òa ngay lúc này chỉ khiến phá hỏng tất cả. Tan làm, nó chạy xe qua nhà nhỏ, dừng lại ở một góc phía con hẻm đối diện đưa ánh mắt nhìn sang như tìm kiếm một chút gì đó quen thuộc. Nhà nhỏ vẫn còn sáng đèn, bên trong có lẽ chị hai nhỏ đang chuẩn bị nhưng việc cuối cùng để nhỏ bay. Hôm thứ 4 chính nó là người chở chị của nhỏ đi lấy một số thứ lặt vặt của người quen bên này gửi theo hành lý. Tự nhiên cửa mở, bóng người quen thuộc đi ra, là Hân, nhỏ đứng khoanh tay trước ngực dựa lưng vào cửa. Ngọn đèn đường không đủ sáng để nó nhìn thấy rõ ánh mắt nhỏ đang nhìn gì, chỉ biết dáng người đó chính là nhỏ thôi. Hân bước ra sân, mở cổng nhà rồi bước ra đi vòng vòng trước cổng, chẳng biết em đang làm gì, nó không dám đoán. Rồi đột nhiên nhỏ cầm điện thoại lên, vài giây túi quần nó chợt sáng đèn, rung rung. Nó đứng nép sâu vào phía bên trong hẻm sau gốc cây nhìn vào màn hình điện thoại, là Hân gọi. Phải mất nhiều hồi chuông nó mới quyết định bắt máy, phía bên kia là cả một sự im lặng đến nổi chỉ nghe được tiếng tivi phát ra từ nhà nhỏ.
-         Anh!
-         Ừ! Anh nghe nè!
-         Đang làm gì?
-         Anh chuẩn bị ngủ.
-         Sao ngủ sớm vậy?
-         Ừ!
-         Em…sắp đi xa! Anh có biết chưa?
-         Ừ anh biết rồi!
-         Anh không thèm kiếm gặp em luôn sao?
-         Mặt mũi nào gặp em nửa.
Nó mĩm cười nhẹ.
-         Vì chuyện đó!
-         Ừ! Là chuyện đó.
-         Em muốn một lời giải thích.
-         Giải thích làm gì?
-         Anh làm sai anh vẫn hổng chịu giải thích hả?
-         Vì anh sai nên anh không có gì giải thích.
-         Anh…! Thực sự anh lạnh lùng với em đến vậy sao Mon?
-         Anh xin lỗi!
-         Có quá muộn hôn anh? Chỉ cần anh gặp em, giải thích mọi chuyện em có thể tha thứ cho anh mà.
-         Em hiểu sai ý anh rồi. Anh xin lỗi là vì anh làm em buồn, còn việc anh làm với Ngân, anh nghĩ mình không có gì sai với bản thân mình cả.
-         Tới giờ anh vẫn như vậy sao Mon? Anh…ngay từ đầu anh coi em là gì hả?
-         Chỉ là một trong số những mối tình của anh. Nghe nè, sau cái ngày anh biết sự thật về Thy, anh đã không còn là Mon của ngày trước nửa em à. Anh không có hứng thú với chuyện tình cảm yêu thương thực sự nửa. Tất cả với anh chỉ là một trò chơi, em, Hân và vài cô gái nửa…ai cũng không giữ được anh cho riêng mình. Con người anh chắc em hiểu rõ, đa tình mới là bản chất của anh. Vì vậy, nếu em muốn ở bên cạnh anh hay chấp nhận những chuyện tương tự như lần em bắt gặp anh và Ngân ngủ cùng nhau, nếu em không chấp nhận bản chất con người anh, có lẽ em nên rời xa anh là tốt nhất. Em thấy đó, không em, không có Thy…anh vẫn không cô đơn giây phút nào, anh dễ dàng tìm được không chỉ một mà là nhiều cô gái bên cạnh. Có lẽ Thy cô ấy đã chọn nhầm người để chơi trò chơi tình cảm, giờ thì anh sẽ cho em và cả cô ấy biết thực sự ai mới là người chơi trò đó giỏi hơn.
-         Anh thay đổi tới vậy sao Mon, anh làm em cảm thấy sợ con người của anh bây giờ lắm anh biết hông? Anh tàn nhẫn và độc ác lắm! Ngân nó hổng có liên quan gì tới chuyện này, anh kéo nó vô làm gì?
-         Anh không kéo ai hết, tự cô ấy đến với anh thôi.
-         Vậy còn em, anh nói sao về em?
-         Em là cô gái tốt, em xứng đáng có được một người yêu thương em trọn vẹn hơn. Còn anh, anh không thể ngồi yên với một người em à, có thể lúc đầu anh đã như vậy với Thy, nhưng con người đó không phải là anh, em không có lỗi gì với sự thay đổi của anh cả. Bản chất của anh là vậy, cái sai duy nhất của em đó là người đến sau, em đến với anh đúng vào thời điểm anh không còn hứng thú với chuyện yêu một ai toàn tâm toàn ý nửa.
-         Anh quá đáng lắm! Giờ em mới biết anh hổng nói thì thôi, anh mà nói rồi toàn những lời làm đau người khác. Anh thực sự muốn em rời xa anh đến như vậy sao?
-         Anh không muốn ai rời xa anh hết, nhưng anh càng không hứng thú với việc giữ ai bên mình. Đến thì anh đón, đi thì anh chào. Đơn giản và dễ hiểu.
-         Anh muốn em xa anh chứ gì? Được rồi! Em sẽ đi khuất mắt cho anh vừa lòng. Anh thật đáng sợ, giờ em mới nhận ra Thy nó rời xa anh là may mắn.
-         Ừ!
-         Hãy nhớ những gì anh làm với em ngày hôm nay. Nếu em hổng thể tiếp tục yêu anh thì em sẽ tiếp tục hận anh, chỉ có như vậy em mới hổng bao giờ quên thời gian sai lầm này của mình.
-         Em không cần phải làm vậy! Anh không bận tâm đến việc em hận hay yêu anh. À nếu em đổi ý, anh sẽ cố gắng cắt đứt những mối quan hệ khác nếu em trở lại.
-         Anh hổng cần phải khổ sở vì em như vậy Mon à. Em sợ con người anh lắm rồi!
-         Ừ! Tùy em!
Nó mĩm cười trong điện thoại.
-         Ngày mai em hổng còn ở đây, dù sao cũng từng bên nhau. Anh có muốn tới tiễn em đi hôn? Yên tâm em sẽ hổng làm gì anh đâu.
-         Anh nghĩ mình không thích hợp với cảnh chia tay chia chân này đâu.
-         Hổng tới thiệt sao?
-         Để anh suy nghĩ lại. Thôi em nên ngủ sớm lấy sức mai đi! Ngủ ngon nhé!
-         Anh!
Nó tắt điện thoại, đây là lần đầu tiên nó chủ động cúp điện thoại trước một ai đó quan trọng đối với nó. Phía bên kia nó nhìn thấy em ôm mặt ngồi xuống đường, điện thoại em vẫn còn sáng màn hình rơi xuống chân. Nó quăng luôn cái điện thoại của mình xuống đất bằng tất cả sức mạnh có được rồi dựa lưng vào tường. Nó mở mắt ra, khẽ quay mặt nhìn về phía Hân, em vẫn ngồi đó, nó cảm nhận được em đang khóc, muốn đi qua đó ôm lấy em mà xin lỗi lắm, nhưng nó không thể làm như vậy, chỉ biết chôn chân ở đây mà nhìn. Rồi cũng có người giải thoát cho cả hai, chị nhỏ đi ra, ngồi xuống kế bên ôm lấy nhỏ, sau đó một chút thì hai người dìu nhau vào nhà, cánh cổng sắt đóng lại nó mới dám đứng ra đường nhìn theo, hai tay cho vào túi quần nắm chặt. Mọi chuyện có lẽ sắp kết thúc thật rồi. Nó mĩm cười quay lưng dẫn xe ra, đề máy, bật sáng đèn chiếu vào hẻm. Những mảnh vỡ điện thoại văng tứ tung phía trước, mất khá lâu nó mới nhặt lại được chiếc sim điện thoại nhét đại vào túi rồi trở lại xe chạy sang nhà chị. Đến nhà, nó đi thẳng lên phòng, vừa nhìn thấy mặt nó chị đã nhún vai mĩm cười tỏ ra đã hiểu có chuyện gì đó vừa xảy ra với nó.
Nó mĩm cười kéo chị lại móc trong túi ra những phần còn lại của chiếc điện thoại.
-         Còn dư điện thoại nào không? Cho nhóc mượn sài đỡ.
-         Còn! Để chị lấy cho nhóc. Khùng hết sức luôn à!
Chị đi xuống nhà một chút rồi quay trở lên xòe tay đưa cho nó một chiếc điện thoại màu đen dán chi chít những ngôi sao màu hồng.
-         Nè nhóc sài đỡ đi, điện thoại cũ của tên Phong đó!
-         Ừ!
Cũng may nó luôn lưu số trên sim nên chỉ cần lắp vào là có đủ số điện thoại, nó dò số của chị Thủy.
-         Alo chị nghe nè!
-         Mai mấy giờ Hân bay chị?
-         11h bay, khoảng 9h có mặt để làm thủ tục đó em.
-         Dạ! Em biết rồi.
-         Ủa mai em sẽ ra tiễn nó hả?
-         Chị đừng nói với Hân em hỏi giờ nha.
-         Ừ!
-         Nhớ đó! Thôi chị ngủ đi! Mai đưa Hân đi xong chị điện thoại em biết mình đi caffe chơi.
-         Ok Mon!
Nó tắt điện thoại đưa trở lại cho chị cất rồi nằm dài ra sô-pha  nhắm mắt ngủ. Một lúc sau chị đi lại ngồi xuống nền ngả đầu lên tay nó.
-         Mai bé Hân đi rồi hả nhóc!
-         Ừ!
-         Nhóc sẽ ra tiễn chứ?
-         Nhóc không biết nửa!
Nó ngả đầu hít lấy hương thơm từ mái tóc của chị, xoa nhẹ lên vai…
-         Nhóc thay đổi rất nhiều với cô ấy…nhóc đã làm chuyện rất tệ, rất tàn nhẫn với Hân. Chắc cô ấy đau nhiều lắm chị à!
Chị ngẩn mặt nhìn sâu vào mắt nó, tay vuốt nhẹ lên mặt nó.
-         Chị biết! Chị còn biết bé Hân đau một thì nhóc của chị đau mười…hihi còn một người khác còn đau tới một trăm.
Nó giật mình, rồi nó cuối xuống mĩm cười nhìn chị.
-         Vậy cho nhóc xin lỗi người khác nha. Sắp kết thúc rồi…sắp hết chuyện rồi.
-         Hihi! Đồ ngốc!
Chị cười nhẹ xoay lưng lại kéo tay nó làm gối ngả đầu vào nhắm mắt. Nó thở phì một cái, căn phòng lại im lặng đến nao lòng, nó mĩm cười chìm vào giấc ngủ, ngày mai, có ai đó lại xa. Nửa đêm thức dậy, miệng khô khốc loay hoay làm quen với bóng tối để tìm nước uống, không ở đâu xa, ly nước nằm ngay trên bàn trước mặt. Nó mĩm cười, chắc là chị rót sẵn để trên bàn cho nó đây, uống nước xong nó mới lắc đầu đứng dậy ẵm chị lên giường, đắp mền chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên một tý rồi cầm ly nước kéo ghế sát ban-công ngồi. Bên ngoài khung tường bằng kính không có trăng, càng không có ngôi sao nào trên nền trời, chỉ có ánh đèn phía ngoài cổng là nguồn ánh sáng duy nhất. Bốn giờ sáng, có một thằng nhóc ngồi đó chờ trời sáng, tâm trạng nôn nao cứ như sợ muộn giờ đi xa vậy.

Ánh nắng chiếu vào phòng, nó lại giật mình thức, lần này có thêm chiếc mền đắp trùm lên ngực. Nó ểu oải đứng dậy vươn vai, người cứng đơ ra vì không quen ngủ ngồi trên ghế. Giật mình xem lại đồng hồ, tự dưng thở phào vì mới 7h sáng. Nhìn xuống bên dưới nhà, chị đang cầm kéo đi vòng vòng khu vườn nhỏ của mình, trên tay còn lại là vài cành hoa đỏ đỏ, hồng hồng. Vệ sinh cá nhân xong xuôi nó đi xuống nhà, thím ba nhìn thấy nó tươi cười chào hỏi rồi kêu nó ra vườn chơi chờ thím làm đồ ăn sáng. Chị cắt hoa xong, giờ đang ngồi trên ghế cắm hoa vào bình, không biết cắm kiểu gì mà cứ có bao nhiêu hoa dồn hết vào, cắm vậy nó cũng cắm được nói gì chị.
-         Chị dậy lâu chưa?
-         Dậy cả tiếng rồi nhóc khùng!
-         Ừ!
-         Sáng nay sao? Nhóc tính làm gì?
-         Chưa biết!
-         Làm gì mà hổng biết. Ngốc!
-         Ừ!
Nó mĩm cười ngồi kế bên dựa lưng vào ghế ngắm nhìn khu vườn nhỏ, thực sự cũng không biết nên làm gì cho hết buổi sáng này. Thím ba mang đồ ăn sáng ra cho hai đứa, là món ăn kiểu tây nhưng không đứa nào rảnh mà dùng tới dao, cứ dùng nĩa cắm vào rồi cắn ăn cho nhanh gọn.
-         Nếu hổng biết làm gì thì sao hổng làm theo ý mình muốn, cố tỏ ra bất cần làm gì nếu biết mình hổng làm được. Có những chuyện mình muốn làm thì cứ làm, dù sao một lần còn hơn mãi mãi hổng còn gặp được nửa. Trước mặt chị, hổng cần nhóc phải tỏ ra lạnh lùng bất cần đâu, nhóc là ai chị biết mà!
Chị mĩm cười vừa ăn vừa nói, nó im lặng không trả lời. Chị cầm một miếng thịt bên dĩa nó cho vào miệng mình…
-         Chị hổng muốn sau này nhóc sẽ phải hối hận đâu. Hihi! Đi!
Chị đứng dậy kéo tay nó.
-         Đi đâu?
-         Thì đi ra sân bay!
-         Nhưng!
-         Đi! Đây là lệnh!
-         Nhưng mà chưa ăn…xong…
Chẳng nói chẳng rằng chị kéo nó chạy vào gara bắt nó đẩy xe ra, sau lưng là tiếng thím ba vọng theo khi thấy hai đứa chưa ăn xong đã vội vàng chạy xe khỏi nhà. Con đường qua sân bay hôm nay khá thuận tiện, không kẹt xe, càng ít bị dừng bởi đèn đỏ. Qua đến nơi nó gửi xe sau đó dắt tay chị đi vào khu vực ga quốc tế.
-         Hổng biết bé Hân đứng ở cổng số mấy nhóc hen. Để chị coi coi!
Chị kéo tay nó đi lại bảng điện tử, cái này nó chịu thua, nào giờ đâu có biết tra bảng điện.
-         A! Thấy rồi, chị đoán bé Hân sẽ đi chuyến đó. Nhưng hổng biết bé Hân đang ở đâu nửa. Nhóc điện thoại hỏi thử coi.
-         Ừ ừ!
Nó cầm điện thoại nhắn một tin cho chị Thủy, để chắc ăn nó nhá máy vài giây để chị biết mà đọc tin nhắn. Một lúc sau chị gọi lại.
-         Alo em đang ở đâu Mon?
-         Dạ đang đứng ở cột số 1. Chị ở đâu?
-         Đang ngồi chơi ở cột số 8 nè. Em có lại đây hôn?
-         Dạ được rồi! Chị cứ ở đó, đừng nói Hân biết em ra đây nha.
-         Sao vậy?
-         Vì em không muốn có sự cố gì đó vào phút cuối. Chị cũng biết tính của Hân mà. Em ở đây được rồi, chị cứ bình thường là được.
-         Uhm chị hiểu rồi. Hai đứa đứa nào cũng cứng đầu hết. Bó tay tụi em luôn!
Nó cup máy quay qua kéo tay chị chen vào dòng người, đến cột số 6 nó dừng lại từ từ đưa mắt tìm nhỏ, mất khá lâu đi vòng vòng phía ngoài để kiếm nó mới nhìn thấy nhỏ Hân cùng nhóm bạn của nhỏ đang đứng trò chuyện với nhau ở gần cột số 8. Nó kéo chị chạy qua bên đường, tìm một góc thuận lợi có thể nhìn thấy nhỏ để đứng.
-         Sao nhóc hổng qua bển?
-         Thôi! Như vầy là đủ rồi.
-         Có thật nhóc hổng muốn nói chuyện với bé Hân nửa hôn?
-         Ừ! Nhóc không có gì nói nửa đâu. Với lại đông đủ bạn bè nhỏ ở đó là được rồi, nhóc không nên phá hỏng không khí của họ.
-         Vậy chị sẽ gọi bé Hân ra riêng cho nhóc nha.
-         Được rồi nhóc biết chị lo cho nhóc. Nhưng nhóc đã nói để nhóc tự giải quyết chuyện này, chị đừng lo nha.
-         Uhm! Tại chị…
-         Khờ quá!
Nó mĩm cười vuốt nhẹ lên mặt chị rồi kéo chị ngồi bệt luôn xuống đường. Phía bên kia, giữa dòng người đưa tiễn nhau, nhỏ Hân nổi bật lên bởi phong cách mặc đồ đặc biệt của nhỏ, cả nhóm bạn nhỏ cũng vậy, đa số đều có chiều cao tốt và đẹp. Chị Thủy thì vừa nói chuyện vừa lén xoay xung quanh như tìm nó, có lẽ mãi không thấy nó đâu chị mới đi ra một góc riêng gọi điện thoại cho nó.
-         Alo Mon đang ở đâu em?
-         Gần đây, em thấy mọi người rồi!
-         Uhm chị sợ em kiếm hổng được, đông quá! Em đang đứng chỗ nào?
-         Đứng gần chị thôi! Chị đừng kiếm em nửa, có gì chút Hân đi xon gặp nhau ngoài cột số 1 nha.
-         Ok em!
Nó và chị cứ ngồi im như vậy nhìn nhỏ Hân. Xung quanh, người ta đưa tiễn nhau bằng rất nhiều cảm xúc, có người cười, có người khóc, có người đứng im lặng nhìn về một phía xa xăm, có người lại chăm chú vào một việc gì đó để giết thời gian.
-         Anh tính ngồi đây hổng gặp con Hân lần cuối hả?
Nó giật mình quay qua, nhỏ Ngân đang đứng kế bên khoanh tay cùng nhìn về phía Hân.
-         Ủa? Sao em biết anh ở đây?
-         Chị Thủy nói! Em kiếm anh nảy giờ, tưởng có mình em đứng từ xa tiễn con Hân thôi chớ! Hihi!
-         Em về SG hồi nào?
-         Tối qua! Ủa anh đi với bạn hả?
Nó mĩm cười kéo chị đứng dậy.
-         À! Đây là Phương chị của anh, còn đây là Ngân, bạn của Hân.
-         Hi Ngân! Ủa sao em hổng lại chơi với bé Hân?
Nhỏ Ngân mĩm cười gỡ chiếc kính đen ra kẹp vào trước ngực.
-         Em làm chuyện có lỗi với nó, làm sao dám lại gần được chị.
-         Sao vậy?
-         Hihi! Em đóng vai ác với anh này nè!
Nhỏ cười tươi chỉ tay vào nó, chị tròn xoe mắt nhìn Ngân rồi chuyện qua nhìn nó, không biết chị hiểu gì không nhưng nó nghĩ chắc từ từ cũng phải kể với chị nghe thôi.
-         Vậy Ngân cũng ngốc giống tên này hen! Hihi
-         Dạ!
Cả ba người đều cười khẽ với suy nghĩ riêng sau câu nói của chị. Nó im lặng tách ánh mắt của mình nhìn sang bên kia, nơi nhỏ Hân cũng dường như đưa mắt nhìn xung quanh tìm một điều gì đó ở nơi đông người này.
-         Anh có hối hận hôn?
-         Không em!
-         Hì! Đẩy một cô gái tốt như vậy đi xa mình mà hổng hối hận sao?
-         Không!
-         Anh lạnh lùng ghê!
-         Không phải lạnh lùng đâu! Tại hắn rất ngốc đó Ngân! Hihi!
Chị lè lưỡi cốc nhẹ vào đầu nó, nhỏ Ngân cũng cười nhẹ, nó xoa xoa đầu, ánh mắt vẫn nhìn về phía Hân.
-         Anh không có quyền hối hận Ngân à. Chuyện này do anh làm, anh muốn làm, anh đã làm rồi thì anh cũng không được quyền hối hận.
-         Nhưng em nghĩ có hơi quá đáng với con Hân! Em thấy nó có quyền được chọn lựa nhưng em, chị hai, chị Thủy, nhất là anh đã hổng cho nó được chọn. Em sợ nó sẽ hổng hạnh phúc.
-         Ừ! Hân có quyền chọn lựa, nhưng anh cũng vậy. Có thể sau này Hân sẽ hận anh, hoặc không bao giờ hiểu cho anh…nhưng anh vẫn vui vì làm điều này. Quan trọng nhất cô ấy đáng có cuộc sống tốt hơn, đồng ý là Hân có quyền chọn lựa riêng nhưng cô ấy không nên vì ai đó mà từ bỏ ước mơ của mình. Cơ hội du học và công việc đó là ước mơ từ nhỏ của cô ấy, cho dù anh có tình cảm với Hân nhiều ra sao, anh cũng không cho phép mình phá hỏng ước mơ của Hân.
-         Hix! Anh đúng là hết thuốc chữa. Cứng đầu số một luôn. Dù sao em vẫn thấy mình đã tiếp tay cho một việc sai.
-         Ừ! Sai mà cũng có người tiếp tay, em cũng đâu có mềm đầu hơn anh.
-         Hihi! Em có lý do riêng mà.
-         Thì anh cũng có lý do của anh, không phải anh cao thượng gì, chỉ là anh còn một lý do rất rất quan trọng để đẩy Hân đi xa anh. Coi như anh em mình huề. Thôi không nói đến việc này nửa. Đã làm rồi, còn cách vài chục phút nửa là trọn vẹn, anh không muốn có sự cố xảy ra ở phút cuối này.
Nhỏ cười đưa hay tay chụm vào nhau ra lắc đầu với chị tỏ ý bó tay với nó, chị cũng nghiêm mặt lắc đầu tỏ vẻ đồng tình. Không ai nói gì nửa, nhường chỗ lại cho những ồn ào xung quanh. Thời gian nhẹ nhàng đi qua trước mắt, đồng hồ điểm giờ Hân phải vào chuẩn bị bay. Những cái ôm cuối cùng trước khi đi xa, mọi thứ chợt nhòa trước mắt. Nó im lặng cho hai tay vào túi từng bước từng bước đi đến một khoảng trống có thể nhìn nhỏ rõ nhất. Có thể thấy Hân cũng đang xoay xoay nhiều hướng khác nhau để tìm, nó vội nép vào một chiếc taxi đang dừng trước mặt. Nó đứng đó cho đến khi em quay lưng cầm túi đi vào trong, mỗi bước đi của Hân là một bước nó tiến gần lại em như vô thức. Đến khi bóng em khuất dần phía sau cánh cổng cũng là lúc bạn bè em phát hiện ra sự có mặt của nó.
-         Thằng chó! Mày tới đây làm gì?
-         Mặt mày dầy quá nhỉ? Tiếc lắm hả?
-         …Khốn nạn!...Đê tiện!
Những người bạn của em tưởng chừng nhảy vào cho nó một trận, tiếng họ chửi, tiếng họ mắng nhiếc, mỉa mai nó làm nhiều người xung quanh nhìn nó bằng ánh mắt ái ngại, soi mói. Không quan tâm, nó hoàn toàn không quan tâm, đôi mắt nó chỉ cố nhìn vào phía bên trong, nơi bóng dáng một người nó làm đau đang dần xa mờ giữa dòng hành khách đang nhích từng bước. Thêm một người xa, thêm một người vì thằng nó mà đau, chỉ mong thời gian sẽ nhanh chóng xóa nhòa ký ức trong nhỏ, chẳng mong nhỏ tha thứ cho nó, chỉ muốn nhỏ sẽ sống tốt hơn mà thôi. Tiếng máy bay gầm rú phía xa, nó ngẩn đầu nhìn lên bầu trời, không biết chiếc máy bay ấy có Hân trên đó không, đôi khi chỉ là sự tượng trưng của việc em thực sự rời xa khỏi nó, con đường phía trước em sẽ đi, hy vọng bình an và may mắn. Sài Gòn ngột ngạt cái nắng trưa, xô bồ nhưng dường như bình lặng với nó, bởi nó bất cần hay bởi nó không quan tâm đến những ồn ào xung quanh.
“…Xin lỗi em, vì tôi không là người em mơ…
Xin lỗi em vì tôi đã làm em đau…
Xin lỗi em vì tôi đã dối em thật nhiều…
……………………………………………….
…Vẫn biết yêu, là sẽ đau khổ trong lòng, nhưng em vẫn yêu tôi không ngại ngần. Muốn nói với em nhưng sao không đành lòng…
Vì tôi cũng đã…”


Xin lỗi em!

loading...

0 comments:

Post a Comment

AD

Payclick

loading...